Anh mang đi niềm tin cuối cùng của tôi

0

Tình yêu ấy tôi đã đặt trọn niềm tin của mình để rồi khi anh ra đi tôi không còn dám tin vào tình yêu một lần nào nữa. Bởi yêu rồi là đau lắm!

Phố biển chiều nay thật bình yên, nhẹ nhàng. Thói quen chưa bao giờ thay đổi của tôi mỗi lần về với biển là được chạy thật nhanh ra biển, để đôi chân trần đùa giỡn cùng với sóng. Cảm giác mát dịu, yên lắng trong tâm hồn chưa bao giờ tôi có được giữa lòng thành phố nhộn nhịp. Tôi lang thang theo men bờ, từng đợt sóng vô tư nô đùa dưới chân, sóng vẫn vậy, ồn ào và dịu êm. Tôi đưa đôi mắt về miền xa thẳm, biển vẫn chỉ một màu xanh biếc, màu xanh ấy một thuở tôi từng yêu tha thiết.

Xem thêm:

Giờ đây khi tôi lạc lõng bước đi giữa biển chiều mênh mông, tình yêu biển trong tôi vẫn vậy nhưng có gì đó cay cay nơi khóe mắt. Phải chăng biển đang mang trong tôi nhiều nỗi nhớ, và có nỗi nhớ về một người từng cùng tôi yêu biển. Tôi lặng lẽ bước vào quán ca phê ven biển, tôi chọn một góc ngồi đối diện với biển, im lặng và thân quen. Tôi gọi một ly cà phê đen không đường đá cho riêng mình, nhấm nháp ly cà phê nhẹ nhàng, sao thấy đắng dữ dội. Tự cười một mình đắng thì cho thêm đường sẽ ngọt mà nó đâu là gì so với vị đắng trong lòng mình.

Không gian quen thuộc và một miền nhớ bỗng nhiên tìm về. Bản nhạc quen thuộc cất lên réo rắt tôi nghe tim mình nhoi nhói, sao não nề quá vậy, như chính tâm trạng và hoàn cảnh của tôi lúc này. “Ngồi lặng thinh quán vắng tanh em một mình, chẳng còn anh nhưng vẫn kêu cà phê đắng, cà phê đắng ở trên môi mà em đắng ở trong lòng”. Mỉm cười chua chát, tôi để mặc cho những giọt nước mắt chảy dài trên má, nhủ lòng rằng cứ khóc đi rồi lòng sẽ nhẹ hơn, cũng như vị đắng của cà phê vậy, nếu biết thưởng thức sẽ nhận thấy vị ngọt đậm đà của nó. Tôi giật mình nhìn không gian xung quanh, mọi người cười nói ồn ào, vui vẻ, tay trong tay nhìn nhau âu yếm, còn riêng tôi một mình với khung trời kỉ niệm.

Tôi tự an ủi mình với lí do không ai có thể níu giữ trái tim đã không thuộc về mình. Tôi và anh quen nhau tình cờ và đến với nhau vội vã. Thời gian chúng tôi quen nhau không đủ để gọi là tình yêu, nhưng với tôi tình yêu không được tính bằng thời gian, thời gian chẳng là gì nếu như không có sự hòa hợp giữa hai tâm hồn. Chính vì quan niệm đó tôi chấp nhận yêu anh trong vội vàng. Mối tình của chúng tôi kéo dài một tháng, một tháng đủ để cho bao yêu thương nhung nhớ gắn vào trái tim tôi. Tôi mỉm cười hạnh phúc vì ngỡ rằng mình đã tìm được một bến đỗ bình yên.
Phút dấu yêu cuối cùngTrước biển chỉ còn lại mình tôi cô đơn, tôi trở về tìm lại những dấu yêu cũ một lần rồi vĩnh viễn chôn vùi nó tận đáy lòng.

Nhưng hạnh phúc chưa một lần trọn vẹn với tôi, anh đến vội vàng và rồi ra đi cũng bất chợt. Sau bao giận hờn trách móc cuối cùng anh cũng nói với tôi lời chia tay, trong ngày chia tay tôi cố tìm mọi lí do để đánh lừa bản thân rằng: “đó chỉ là lời nói đùa vui”. Sự thật vẫn là sự thật và tôi không đủ sức làm ngược điều đó. Anh ra đi dứt khoát và tàn nhẫn, anh đã nói với tôi trong ngày chia tay: “Xin lỗi em vì tất cả, em đừng hi vọng gì ở anh nữa”. Tôi mỉm cười đầy chua chát, chỉ đơn giản thế sao? Rồi chúng tôi chia tay nhẹ nhàng như khi chúng tôi đến với nhau.

Những ngày bắt đầu của cuộc sống xa anh, tôi tưởng rằng mình sẽ chết dần chất mòn trong đau khổ, nhớ nhung, dằn vặt. Biết rằng chẳng còn anh nữa sao tôi cứ cố lừa dối bản thân, để rồi những phút yếu lòng tôi cầm máy gọi cho anh chỉ để nghe giọng anh nói. Anh chưa một lần từ chối cuộc gọi của tôi nhưng trong mỗi lời anh nói lẫn bao sự chua chát và tàn nhẫn. Bao đêm dài tôi sống trong nước mắt, vì hờn tủi, vì nhớ anh. Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua, một tuần, hai tuần …dần đi cuộc sống của tôi lại trở về quỹ đạo của nó. Lặng lẽ và cô đơn, tôi không còn vui cười, không còn tin vào thứ gọi là tình yêu nữa.

Tôi mím chặt môi khóa cửa trái tim và ném chìa khóa về một miền xa thẳm, nhủ lòng rằng chẳng ai tìm thấy khóa nữa đâu. Bất chợt một ngày, tôi gặp lại hình bóng thân quen, giữa con đường thênh thang anh đang tay trong tay bên một người con gái khác. Hai người nhìn nhau trong ánh mắt ngập tràn hạnh phúc, tôi nở nụ cười gượng gạo chào anh mà lòng thầm ghen tị với cô gái ấy. Tự nhủ lòng rằng “cô ấy chỉ là người đến sau”. Dù bây giờ anh ấy là của cô nhưng mọi thứ chẳng còn nguyên vẹn nữa, tất cả bây giờ chỉ nhận một phần thôi. Có thể giờ đây anh ấy yêu cô nhiều lắm nhưng sẽ có một phút nào đó anh ấy nghĩ về kí ức, về một người giờ thành người yêu cũ.

Tưởng rằng thời gian đã vùi lấp vết thương, trái tim đã bình yên sau những ngày xa cách nhưng hôm nay khi gặp lại anh bao nhiêu yêu thương nhung nhớ lại tìm về. Tôi nghe tim mình nhức nhối trào lên những cơn đau dữ dội. Vậy là tình yêu với anh vẫn âm ỉ cháy trong tim, tôi cố né tránh quá khứ bằng những nụ cười gượng gạo, cười để biết rằng cuộc sống vẫn còn nhiều hi vọng. Sau những ngày mệt mỏi sống trong vỏ bọc yếu đuối tôi cứng cỏi thách thức trái tim mình, tôi quyết định trở về tìm lại những dấu yêu cũ một lần rồi vĩnh viễn chôn vùi nó tận đáy lòng.

Bước đi trên biển với tiếng sóng gầm dữ dội tôi thấy mình mạnh mẽ. Tôi giật mình trở về hiện tại, nhìn biển một màu xanh biếc với tiếng sóng rì rào tôi mỉm cười viên mãn, cuộc sống thật tươi đẹp. Bên tai tôi vẫn réo rắt lời ca sĩ Thanh Ngọc “Trách tim mình chẳng đủ vô tình để phôi phai màu kí ức, đã lâu rồi mà cứ hi vọng, anh biết không em chắc sẽ thôi chờ mong”. Tôi nhấm ly cà phê đắng và cảm nhận được vị ngọt rất thật của nó. Tôi chưa một lần thấy lòng bình yên như lúc này, mạnh mẽ như cô gái ấy vì có lẽ con tim tôi đã vui trở lại.

Đánh giá bài viết này

Chức năng bình luận đã bị đóng